Tự truyện F145: Đừng đùa với gái hư Ngoại truyện Chap 2

Phụng Sồ |

Để độc giả có thêm nhiều sản phẩm giải trí đêm khuya, GameN.vn xin giới bộ truyện ngắn của tác giả trẻ khoailepho.

Đây là một bộ tự truyện của tác giả khoailepho đăng trên box From f17 with love (F145) thuộc diễn đàn Voz. Truyện này đã kết thúc với tổng cộng 36 Chap. GameN.vn xin được trích đăng toàn bộ tác phẩm này vào mỗi 20h tối hàng tuần:

Ngoại truyện Chap 2

Cô ấy hơi gầy, cao gần bằng mình, nhưng mình không thích con gái gầy lắm, vì gầy thì thường là lép mình thích con gái có da có thịt

Mình không nói gì. Vì mình không muốn nói dối, nhất là chuyện tình cảm. Cô ấy có vẻ dỗi, kéo chăn nằm quay lưng lại với mình.

Khổ, mình nào có biết có ấy thích mình. Hồi đấy mình nghèo mạt rệp, làm gì có nhiều tiền đâu. Tất cả những gì mình làm cho cô ấy là online thì chat chit, thỉnh thoảng hôm nào không đi làm thì ở nhà nhắn với nhau vài chục cái tin, tuần 2-3 buổi café. Đấy, mỗi thế thôi!

Mình ngủ, đoán là cô ấy cũng ngủ.

- Bạn Long tốt y như mình nghĩ ý.

Mình cười thôi, không cần bình luận gì thêm về những điều hiển nhiên từa tựa chân lý như vậy hết

Cô ấy cũng là dân công sở, mà thực sự là một cô gái đúng chất công sở bây giờ luôn. Dĩ nhiên, nếu so với 1 người bình thường thì cô ấy hoàn toàn bình thường, nhưng đặt cạnh những người kiểu như Mít và đồng bọn thì cô ấy trở nên ngây thơ và có phần khờ khạo. Cô ấy không quá khôn lanh, không quá lỳ, không sắc sảo nhưng ở cô ấy luôn toát lên một sự chân thành dễ mến.

Mình không hứng thú với một người quá cơ bản như vậy nên mình không thể nào có tình cảm với cô ấy được, mình chỉ coi cô ấy như bạn bè hoặc em gái.

Sau sinh nhật mình không lâu thì đến sinh nhật cô ấy. Mình kiếm cớ bận đi nhậu với bạn nên không đến dự, thực ra là vì mình ngại gặp bạn bè cô ấy rồi lại hiểu nhầm vớ vẩn. Đến khuya, cô ấy nhắn tin bảo là đứa bạn đưa cô ấy đi đã về trước, muốn nhờ mình qua đón về... Trời xui đất khiến thế nào mà mình lại đồng ý qua đón cô ấy.

Cô ấy dễ thương thật, công nhận những cô gái cao tầm 1m65 có thân hình mảnh khảnh ăn mặc khéo 1 tí đều có thể trở nên hấp dẫn vô cùng ... Mà mình lúc đấy vẫn chưa quen Mít, chưa rằng buộc, mình hoàn toàn tự do.

Lúc cô ấy ngả đầu vào lưng mình, mình đã nghĩ 1 là đạp cô ấy xuống xe rồi đi về, 2 là sẽ phải giơ tay đầu hàng cám dỗ. Đã thế cô ấy lại nhanh tay giựt cái bật lửa của mình, trong khi thuốc lá là cứu cánh duy nhất của mình ...

Đêm đấy mình ngủ với cô ấy. Một trong những sai lầm to lớn nhất đời mình.

Mình biết là cô ấy làm thế vì muốn giữ chân mình. Lần 1, lần 2 ... rồi cứ thế thành thói quen. Mình không đưa cô ấy đi chơi ở những nơi mà mình hay đến, những buổi café sáng cùng nhau cũng ít dần, nhưng đi chơi về thường thì mình đến tìm cô ấy, mà cũng chỉ những lúc nhậu nhẹt chơi bời chán chê rồi mình mới gọi cô ấy. Để rồi mỗi sáng thức dậy, nhìn cô ấy, mình lại cảm thấy tội lỗi ngập đầu. Cô ấy vẫn thường ôm chặt mình trước khi mình về nhà như thể không muốn chia ly, vẫn thường ngước đôi mắt to tròn hỏi mình :

- Mình có còn gặp nhau nữa không ?

Cứ mỗi lần như thế mình lại thấy buồn, thấy mình đểu, thấy mình khốn nạn ...

- Tùy em cả.

- Đừng quên em.

Cô ấy yêu một cách mù quáng, có thể nói là dai hay dại cũng được.

Rồi mình quen Mít. Nhẽ ra mình sẽ vẫn tốt với cô ấy, vẫn tử tế với cô ấy nếu như mình không quen em. Quả thực, nói gì thì nói cũng không thể phủ nhận rằng mình thực sự rung động trước em, một cô gái có thể xoay mình như đèn cù.

Chuyện mình với em bắt đầu như nào, tính cách em ra sao thì mình cũng đã kể rồi. Mối quan hệ của mình và em giống như 2 người bạn, sex là 1 trò chơi không hơn không kém. Còn giữa mình và cô ấy thì sex là sự bắt đầu cho 1 sự rằng buộc về mặt tình cảm, cô ấy khiến mình có cảm giác mình phải có trách nhiệm với tình cảm mà cô ấy dành cho mình. Tình cảm cô ấy dành cho mình quá chân thành, quá lớn và nó cứ vô điều kiện như vậy khiến mình dù muốn dứt cũng không đành lòng. Thực sự mình sợ rằng buộc, sợ áp lực, phát sợ cái suy nghĩ rằng mình mắc nợ cô ấy (dù là cô ấy không phải lần đầu tiên với mình).

Mình bắt đầu để invi cái yahoo, sợ nhắn tin, sợ gọi điện, sợ cả gặp cô ấy nữa. Nhưng cô ấy lại luôn chủ động nhắn tin, thỉnh thoảng gọi điện cho mình. Cô ấy nhắn vài tin thì mình trả lời 1 tin, tối nào cũng gọi nhưng chỉ những hôm đi nhậu về mình mới nghe máy ... Thực sự là không thể hiểu nổi cô ấy thích mình ở cái điểm gì, mình đối xử với cô ấy như thế cũng vì muốn cô ấy chán mình, rồi bỏ mình mà ai ngờ cô ấy vẫn kiên trì chờ đợi. Phải chăng cái giống đàn bà những gì càng khó có được thì lại càng phát cuồng ?!

Ngày nào cũng nhận dăm ba tin nhắn từ cô ấy cộng thêm vài cuộc gọi nhỡ, mình ức chế đến độ gặp nhau mà không cả muốn nói gì. Ngày đấy mình vẫn còn trẻ, nông nổi và ích kỷ. Mình cứ nghĩ mình không lừa cô ấy bằng những lời lẽ ngọt ngào là mình không phải chịu trách nhiệm về tội cố ý gây thương nhớ ... Mà cũng có thể 1 phần là do sự xuất hiện của em khiến mình lạnh lùng với cô ấy hơn.

Chuyện gì phải đến nó cũng đến. Cô ấy linh cảm có sự tồn tại của một người con gái khác trong cuộc sống của mình. Cô ấy buồn, cô ấy khóc, cô ấy trách mình vô tình.

Cô ấy thật khác với Mít, bằng cách nào đấy, em biết hết tất cả những mối quan hệ bất chính của mình nhưng em luôn im lặng, còn cô ấy lại sợ sự thật vì không dám dối diện. Cô ấy tự ti rằng cô ấy thua kém Mít, rằng cô ấy không bằng Mít ... đủ thứ linh tinh khiến cô ấy sợ mình sẽ bỏ cô ấy (lo bò trắng răng, đã bao giờ yêu đâu mà bỏ). Nhiều lần mình định kể cho cô ấy nghe về em nhưng cô ấy nhất quyết không nghe. Lại bảo :

- Em có tình cảm với anh, phải nghe anh kể về người anh yêu thương làm sao mà em chịu được.

- Thế giờ em muốn anh phải làm sao ?

- Có bao giờ anh nghĩ là sẽ cưới em không ?

- Không. Mà anh cũng chưa nghĩ đến chuyện đấy.

- Thế nếu em có bầu thì sao ?

- Em bỏ uống thuốc đấy à ?

Mình cũng hơi chột dạ, nhưng vẫn cố giữ thái độ bình thường. Khổ, đừng vội trách mình. Cô ấy muốn thế chứ mình thì không ủng hộ phương án chân đất mắt toét.

- Em hỏi thì anh cứ trả lời đi.

- Không, anh chưa muốn lấy vợ.

- Thế lúc ý anh định tính sao ?

- Đừng có nếu. Bao giờ có thì anh lo.

- Nhưng nếu em có thì em bắt cưới đấy.

- Em nghĩ bắt mà được à ?

Lúc mình nói câu đấy, cô ấy sững sờ nhìn mình như kiểu mình là cái thằng khốn nạn lắm. Mà chính mình cũng không hiểu sao lại cáu với cô ấy. Có thể do mình ghét cái kiểu cố đấm ăn xôi, sống như con thiêu thân đấy. Mình thích cái gì thì mình tự làm, tốt nhất là đừng có ép uổng.

Cô ấy cười buồn. Còn trong đầu mình lúc ý ngập ngụa những suy nghĩ về 1 viễn cảnh đen tối nhất có thể bất ngờ ụp xuống...

>>>> Tự truyện F145: Đừng đùa với gái hư Ngoại truyện Chap 1

>>> Tự truyện F145: Đừng đùa với gái hư Ngoại truyện Chap 3

(Còn nữa)

Theo Voz

 Bình luận của bạn !

Tin cùng chuyên mục

TIN MỚI