Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần

Sờ Mai |

Vào trang chủ Thể loại: Moba

Dota 2, hay game online nói chung, thường sẽ nhận được ánh nhìn không tốt, đặc biệt là từ những người lớn tuổi, bởi lẽ mọi người thường quan niệm là đây là những thứ vô bổ và không đem lại lợi ích gì. Tuy nhiên, thông qua bài viết này, người viết muốn đưa đến bạn đọc một góc khác của Dota 2 từ chính những trải nghiệm của bản thân sau khi gắn bó 4 năm với DotA và 3 năm với Dota 2. Cùng đọc và chia sẻ cảm nghĩ nhé.

Lưu ý: Hình ảnh cũng như bài viết là những thông tin hoàn toàn có thực và là trải nghiệm thật của người viết.

Có thể nói Dota 2 hay DotA là một tựa game tương đối lâu đời tại Việt Nam, gắn liền với nhiều thế hệ từ già đến trẻ, 8x 9x và cả thế hệ 2k hiện nay. Mỗi thế hệ đều có những trải nghiệm riêng với tựa game này, ở phương diện cá nhân của người viết, DotA cũng như Dota 2 không chỉ dừng lại ở một game online đơn thuần mà nó đã góp phần tích cực trong cuộc sống từ trước tới nay. Dota 2 đã dạy cho tôi nhiều bài học quý giá hơn nhiều thứ khác tuy rằng chỉ đơn giản là một tựa game.

Tính kiên nhẫn

Trong Dota 2, để trở thành một người tốt hơn bạn cần nhiều hơn là việc luyện tay nhanh mắt nhanh, phản ứng nhanh mà bạn phải học những tố chất cơ bản như những gì cần thiết trong cuộc sống. Và tố chất đầu tiên tôi muốn nói ở đây là sự kiên nhẫn.

Tôi bắt đầu chơi DotA, khoảng năm lớp 7, thời điểm này còn trẻ con, tính khá bồng bột, nó thể hiện rõ qua các combat. Khi cầm trong tay những hero kiểu Darkseer, Clockwerk hay Rikimaru, tôi thường có thói quen yolo đến chết, không tính toán, và đặc biệt thường xuyên bị đối thủ dụ dẫn và bị lật kèo trong những trường hợp đã nắm chắc trong tay.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 1

Điều này kéo dài đến cả thời điểm đầu bắt đầu chuyển qua chơi Dota 2, trong các combat hoặc các pha gank lẻ, tôi vẫn thường xuyên lao vào ngay cả khi chưa quan sát hay xác định được hết vị trí của team địch, cũng như vẫn bị bait chiến thuật dẫn đến bị lật kèo.

Tuy nhiên, sau khoảng 1 năm tiếp xúc với Dota 2, tôi có may mắn được gặp lại một người em cũng thuộc vào top player tại Việt Nam thời điểm đó. Và ở đây, tôi đã bắt đầu học được cách kiên nhẫn chờ đợi để có thể đánh những game đấu một cách chắc kèo hơn và đỡ bị dụ hơn.

Sự kiên nhẫn ở đây, nó không phải một thứ gì quá trừu tượng, nó đơn giản là chờ thời cơ trong những pha di chuyển gank, hay tìm kiếm cơ hội lật kèo một cách nhẫn nại trong những trận đấu bị rơi vào thế khó thay vì smoke và yolo.

Ví dụ đơn giản nhất cho điều này là khi bạn bất ngờ teamwipe được đối phương khi đang bị dẫn tới 10k 20k networth, tại đây, bạn đứng giữa lại lựa chọn là đẩy mega hoặc đẩy thẳng throne. Nếu là một người thiếu kiên nhẫn (đây là điều thường thấy ở MMR thấp), mọi người sẽ có xu hướng đẩy thẳng throne mà không tính toán được sát thương lên trụ và thất bại dẫn đến mất lợi thế của combat chiến thắng vừa qua.

Có thể việc đẩy mega rồi lui lại chờ cơ hội tiếp sẽ có chút nguy hiểm, tuy nhiên, đây là sự nhẫn nại cần thiết để có thể chiến thắng những game đấu khó.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 2

(Do lỗi nên không chụp được bảng networth, trận đấu lật từ khi bị mega từ 15k networth bị dẫn trở thành dẫn 75k networth mới end được trận đấu, ID match: 2613302781)

Trong cuộc sống cũng vậy, sự kiên nhẫn ở đây có thể hiểu là sự nhẫn nại và không nản chí khi gặp những điều khó. Mỗi ngày lượn qua những group Dota 2 như Dota2Vn, Dota2VN hay Dota2Community bạn có thể bắt gặp rất nhiều những post than phiền về MMR, về cuộc sống,... những lúc đó, bạn nên tự nhủ với lòng mình rằng, một trận mega còn lật kèo được thì những khó khăn này có là gì.

Học cách từ bỏ và trách nhiệm

Nghe có vẻ đối lập với phía trên khi kiên nhẫn được hiểu như sự nhẫn nại và không nản chí nhưng Dota 2 lại dạy cho chúng ta bài học về sự từ bỏ. Dota 2 có thể tồn tại đối với mỗi người không đơn thuần là game mà nó là đam mê, là sự quên ăn quên ngủ, điều này thậm chí đặc biệt đúng với các Gosu (có thể thấy trong đoạn phim ngắn về cuộc đời của Febby).

Tuy nhiên, đôi khi có những thứ trong cuộc sống sẽ quan trọng hơn đối với bạn so với một tựa game (trừ khi bạn là gosu tryhard road to Ti với quỹ giải thưởng khổng lồ). Và một trong những bài học đắt giá nhất mà Dota 2 dạy cho tôi có lẽ là học cách từ bỏ và sống có trách nhiệm hơn.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 3

Từ bỏ ở đây không có nghĩ là bạn bỏ hẳn Dota 2, mà đơn thuần là giảm quỹ thời gian giành cho nó đi. Năm nhất, khi là một tân sinh viên, tôi cùng nhóm bạn, quên ăn quên học, mỗi ngày thức dậy là nhanh chóng đi ra quán nét lúc 7h sáng và kết thúc vào 6h tối mỗi ngày.

Thời điểm đó, sức khỏe, giấc ngủ hay thời gian cho những quan hệ xã hội khác là những điều quá xa xỉ bởi chúng tôi đã coi Dota 2 là đam mê, mà đam mê thì bất chấp tất cả để tryhard. Mặc dù vậy, đến thời điểm này, khi đã tiệm cận thời gian ra trường, chúng tôi đã dần thích nghi và từ bỏ, chỉ để Dota 2 như một thứ để giải trí và thư giản, vui vẻ với anh em bạn bè sau mỗi ngày làm việc, học hành căng thẳng.

Đam mê một thứ gì đó như Dota 2 không có gì đáng trách, nhưng việc giành quá nhiều thời gian cho nó (trừ khi bạn tryhard để trở thành Gosu thi đấu quốc tế), thì có thể nói có một chút thiếu trách nhiệm với bản thân nói riêng và gia đình nói rộng hơn. Vì vậy, từ bỏ, ở đây là giảm đi và cân bằng lại quỹ thời gian cho những thứ khác, những mối quan hệ ngoài xã hội là điều hoàn toàn cần thiết.

Hãy vẫn cứ chơi nhưng đừng đam mê thái quá.

Học cách chấp nhận

Đối với nhiều người chơi Dota 2, có thể nói tôi khá may mắn khi có được một bạn chơi thân ở đại học và cùng chơi tựa game nay ngay từ khi chập chững quen biết, bao gồm cả trai lẫn gái. Có thể nói Dota 2 là một thứ quan trọng gắn kết những con người chúng tôi lại với nhau dù vô tình hay hữu ý (cùng theo đó là vui chơi cùng nhau, hợp tính... Dota 2 lưu ý vẫn chỉ là một trong nhiều thứ mà thôi). Từ những người lạ vô tình chung lớp trở thành những người bạn thân không chỉ bây giờ mà còn mãi sau này nữa.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 4

Giai đoạn đầu chơi Dota 2, chúng tôi gồm 5 thằng con trai mới lớn cũng tụ tập lập thành một team, cũng đi kiếm kèo đánh Sting như bao bạn trẻ khác tuy trình lúc đó còn khá gà và hay thua. Và trong những lần thua đầu tiên, chúng tôi đã từng blame nhau, chửi bới vì bất đồng trong draft, trong cách lead combat hay thậm chí là cách lên đồ của nhau. Mặc dù vậy, sau tất cả, chúng tôi đã nhận ra một điều rằng, game thì nó vẫn chỉ là game mà thôi, mỗi người đã học được cách chấp nhận tính cách của nhau và trở nên thân thiết hơn.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 5

Cho đến tận bây giờ, khi đã ít chơi Dota 2, chúng tôi vẫn đi học, gặp gỡ đi chơi, và trong mỗi trận game, không còn những lời cãi vã mà chỉ tràn ngập niềm vui (kiểu đánh random xong rồi Phoenix đi mid, Storm Spirit đi rừng, Sniper solo lane,...). Dota 2 nó dạy cho tôi cách chấp nhận sự khác biệt, chấp nhận quan điểm, bỏ qua sự bảo thủ cố chấp của bản thân để đón nhận suy nghĩ của người khác. Bởi đôi khi, một câu nói của người khác không đúng trong thời điểm này mà nó chắc chắn không sai trong một trường hợp khác. Bởi thắng hay thua ở một trận đấu nó không quan trọng khi chơi cùng bạn bè và nó cũng không tồn tại mãi mãi, chỉ có tình bạn là sẽ khó có thể phai nhạt mà thôi.

Khi DOTA 2 không còn chỉ là một tựa game đơn thuần - ảnh 6

Hãy chơi Dota 2 nhưng đừng để một tựa game lấy đi của bạn bất cứ thứ gì, mà hãy xem nó giúp bạn có lại được những gì. Bởi cuộc sống thì luôn tiếp, còn một trận đấu thì luôn có điểm dừng, cho dù có là phá kỉ lục 4 tiếng của Wagamama đi chăng nữa.

>>>Xem thêm: Top 5 WAGs của giới Dota 2 chuyên nghiệp

Đánh giá bài viết:

Điểm tin: Game mới về Việt Nam nhanh nhất, gợi ý các game mobile hay, game online hot.
 Bình luận của mem
     Tin cùng chuyên mục
     Thư viện game